Mỗi người mỗi “khác”???

Trong cuộc sống, có một điều tưởng như rất đơn giản nhưng chúng ta thường phải mất nhiều năm mới thực sự hiểu: người khác không nhất thiết phải giống mình. Họ có thể suy nghĩ khác, lựa chọn khác, có cách thể hiện tình cảm khác, cách nuôi dạy con khác, cách sử dụng thời gian khác, quan điểm về tiền bạc khác, cách làm việc khác và thậm chí có những giá trị sống rất khác với chúng ta. Thế nhưng, khi sự khác biệt xuất hiện trong một mối quan hệ gần gũi, chúng ta thường không dễ dàng chấp nhận như khi nói về nó trên lý thuyết. Một người bạn không trả lời tin nhắn nhanh như mình có thể khiến mình nghĩ họ không coi trọng tình bạn. Một người đồng nghiệp làm việc chậm hơn có thể bị xem là thiếu trách nhiệm. Một người thân không đồng ý với lựa chọn của mình có thể bị cho rằng không hiểu mình. Cha mẹ có thể khó chấp nhận khi con cái trưởng thành lựa chọn một con đường khác với điều họ từng mong muốn. Điều đáng suy nghĩ là trong nhiều trường hợp, vấn đề không bắt đầu từ sự khác biệt. Nó bắt đầu từ cách chúng ta diễn giải sự khác biệt ấy.

Khi một người hành động khác mình, chúng ta rất dễ gắn cho hành động đó một ý nghĩa dựa trên cách nhìn của chính mình. Nếu mình coi việc trả lời tin nhắn nhanh là biểu hiện của sự quan tâm, mình có thể nghĩ người trả lời chậm là người lạnh nhạt. Nếu mình coi việc nói thẳng là trung thực, mình có thể đánh giá người ít nói là thiếu chân thành. Nếu mình thích lên kế hoạch rõ ràng, mình có thể thấy người sống linh hoạt là thiếu trách nhiệm. Nhưng một hành vi có thể xuất phát từ rất nhiều nguyên nhân khác nhau. Một người trả lời tin nhắn chậm có thể đang bận, cần thời gian suy nghĩ hoặc đơn giản là họ không có thói quen sử dụng điện thoại liên tục. Một người ít nói có thể vẫn rất chân thành. Một người không thích lập kế hoạch chi tiết có thể vẫn hoàn thành công việc tốt theo một cách khác. Chúng ta thường dùng tiêu chuẩn của mình để giải thích người khác, rồi đôi khi quên mất rằng tiêu chuẩn ấy chỉ là một cách nhìn. Đây là một trong những nguyên nhân khiến những mối quan hệ vốn không có vấn đề nghiêm trọng lại dần trở nên căng thẳng.

Trong gia đình, sự khác biệt giữa các thế hệ là điều gần như không thể tránh khỏi. Cha mẹ trưởng thành trong một hoàn cảnh khác. Con cái lớn lên trong một môi trường khác. Những điều từng được xem là ổn định đối với thế hệ trước có thể không còn phù hợp hoàn toàn với thế hệ sau. Cha mẹ có thể coi một công việc ổn định là lựa chọn an toàn nhất. Người trẻ có thể coi khả năng học hỏi và cơ hội phát triển là điều quan trọng hơn. Cha mẹ có thể cho rằng dành nhiều thời gian cho gia đình là cách thể hiện trách nhiệm. Người trẻ có thể nghĩ rằng sự độc lập và không gian riêng cũng là một phần của một mối quan hệ lành mạnh. Nếu mỗi bên đều tin rằng cách của mình là cách đúng duy nhất, cuộc trò chuyện rất dễ biến thành cuộc tranh luận xem ai đúng. Nhưng gia đình không phải là một cuộc thi để tìm ra người có quan điểm đúng tuyệt đối. Có những khác biệt không cần phải được giải quyết bằng cách một bên thắng và bên kia thua. Có những khác biệt chỉ cần được hiểu. Một người cha có thể không lựa chọn giống con mình nhưng vẫn có thể cố gắng hiểu vì sao con lựa chọn như vậy. Một người con có thể không đồng ý với cách suy nghĩ của cha mẹ nhưng vẫn có thể nhìn thấy rằng đằng sau quan điểm ấy có những trải nghiệm của một thế hệ khác.

Hiểu không đồng nghĩa với đồng ý. Đây là một phân biệt rất quan trọng trong các mối quan hệ. Chúng ta có thể hiểu vì sao một người suy nghĩ như vậy mà không nhất thiết phải thay đổi suy nghĩ của mình. Có thể hiểu nỗi lo của cha mẹ mà vẫn lựa chọn con đường riêng. Có thể hiểu quan điểm của đồng nghiệp mà vẫn bảo vệ một cách làm khác. Có thể tôn trọng một người bạn dù hai người không cùng sở thích. Nếu không phân biệt được “hiểu” và “đồng ý”, chúng ta rất dễ đặt ra một yêu cầu không thực tế cho các mối quan hệ: muốn người khác phải nghĩ giống mình thì mới có thể hòa thuận. Trong thực tế, những mối quan hệ bền vững thường không được xây dựng bởi sự giống nhau tuyệt đối. Chúng được duy trì bởi khả năng sống cùng sự khác nhau. Một gia đình có thể có những thành viên rất khác tính cách. Người này hướng ngoại, người kia thích yên tĩnh. Người này thích nói chuyện ngay khi có vấn đề, người kia cần thời gian suy nghĩ. Người này thích sự ngăn nắp tuyệt đối, người kia thoải mái hơn với một không gian có chút bừa bộn. Nếu mỗi khác biệt đều bị coi là khuyết điểm, cuộc sống chung sẽ trở thành một quá trình liên tục sửa chữa lẫn nhau: người này muốn người kia thay đổi, người kia muốn người này hiểu mình, và cuối cùng cả hai đều mệt mỏi vì cảm giác mình không được chấp nhận.

Đặc biệt trong quan hệ vợ chồng, nhiều xung đột không nhất thiết xuất phát từ việc một người đúng và một người sai. Có những khác biệt chỉ đơn giản là khác biệt về thói quen, cách ưu tiên hoặc cách biểu đạt tình cảm. Một người thích thể hiện sự quan tâm bằng việc làm, người kia cần những lời nói cụ thể. Một người muốn dành nhiều thời gian bên nhau, người kia cần khoảng thời gian riêng để hồi phục năng lượng. Một người thích giải quyết vấn đề ngay, người kia cần bình tĩnh rồi mới nói chuyện. Nếu không hiểu điều này, mỗi bên có thể nhìn hành vi của người kia như một sự thiếu quan tâm. Nhưng đôi khi họ chỉ đang yêu thương theo hai cách khác nhau. Điều tương tự cũng xảy ra trong tình bạn. Khi còn trẻ, chúng ta thường dễ kết bạn với những người có nhiều điểm giống mình. Càng trưởng thành, chúng ta càng nhận ra rằng một người bạn tốt không nhất thiết phải có cùng quan điểm với mình. Một người bạn có thể chỉ ra điều chúng ta chưa nhìn thấy. Một người đồng nghiệp có thể đưa ra một cách giải quyết khác. Một người hàng xóm có thể có cách sống khác nhưng vẫn là một thành viên tích cực của cộng đồng. Nếu chỉ muốn ở cạnh những người giống mình, chúng ta có thể cảm thấy dễ chịu hơn trong ngắn hạn nhưng lại bỏ lỡ rất nhiều cơ hội học hỏi. Sự khác biệt, nếu được tiếp cận đúng cách, có thể mở rộng thế giới của chúng ta.

Điều này cần được hình thành từ rất sớm trong quá trình giáo dục trẻ. Một đứa trẻ bước vào lớp học sẽ gặp những bạn có khả năng, tính cách và sở thích khác nhau. Có bạn học nhanh, có bạn cần thêm thời gian. Có bạn nói nhiều, có bạn ít nói. Có bạn thích thể thao, có bạn thích đọc sách. Có bạn dễ kết bạn, có bạn cần thời gian để hòa nhập. Nếu trẻ được dạy rằng người khác khác mình là điều bình thường, trẻ sẽ dễ phát triển khả năng hợp tác và tôn trọng hơn. Ngược lại, nếu trẻ liên tục nghe những câu như “Bạn ấy không giống con nên không chơi với bạn ấy” hoặc “Bạn ấy làm khác con nên bạn ấy sai”, trẻ có thể hình thành một cách nhìn rất đơn giản: giống mình là tốt, khác mình là xấu. Từ đó, sự khác biệt dễ trở thành nguyên nhân của việc loại trừ. Đây không chỉ là vấn đề của trẻ em. Trong đời sống người lớn, sự chia nhóm cũng có thể xuất hiện theo nhiều cách tinh tế hơn. Người cùng sở thích dễ tìm đến nhau. Người cùng quan điểm dễ cảm thấy an toàn với nhau. Những người có cùng cách sống có thể hình thành những vòng quan hệ rất gắn kết. Điều đó không sai. Chúng ta cần cảm giác thuộc về. Nhưng khi cảm giác thuộc về biến thành suy nghĩ rằng chỉ những người giống chúng ta mới đáng được tôn trọng, sự khác biệt bắt đầu trở thành khoảng cách.

Một cộng đồng khỏe mạnh không phải là cộng đồng trong đó mọi người đều suy nghĩ giống nhau. Đó là cộng đồng có khả năng để nhiều cách sống cùng tồn tại trong những nguyên tắc chung về tôn trọng và trách nhiệm. Chúng ta có thể khác nhau về sở thích nhưng vẫn giữ phép lịch sự, khác nhau về tính cách nhưng vẫn hợp tác, khác nhau về lựa chọn cá nhân nhưng vẫn tôn trọng quyền lựa chọn của nhau, bất đồng quan điểm nhưng không cần biến bất đồng thành sự thù địch. Đây là một năng lực xã hội rất quan trọng nhưng không tự nhiên mà có. Nó cần được giáo dục từ gia đình, trường học và môi trường cộng đồng. Một đứa trẻ không chỉ cần được dạy “hãy tôn trọng người khác”, mà cần được chứng kiến người lớn tôn trọng người khác ngay cả khi họ không đồng ý. Nếu cha mẹ thường xuyên chế giễu những người có cách sống khác mình, trẻ sẽ rất khó học được sự cởi mở chỉ từ vài lời khuyên. Nếu người lớn trong gia đình luôn dùng những từ ngữ miệt thị khi nói về người không giống mình, trẻ sẽ học rằng sự khác biệt là thứ có thể đem ra phán xét. Giáo dục về sự tôn trọng vì vậy không bắt đầu bằng một bài học đạo đức. Nó bắt đầu từ những cuộc trò chuyện hàng ngày.

Khi con hỏi: “Tại sao bạn ấy lại làm như vậy?”, người lớn có thể trả lời: “Có thể bạn ấy có một cách nghĩ khác mình. Con có thể tìm hiểu trước khi kết luận.” Một câu nói đơn giản như vậy tạo ra một thói quen tư duy rất khác. Thay vì kết luận ngay, trẻ học cách đặt câu hỏi. Thay vì phán xét, trẻ học cách tìm hiểu. Thay vì xem sự khác biệt là lỗi, trẻ học cách nhìn nó như một thông tin mới. Đây cũng là một kỹ năng mà chúng ta có thể tự rèn luyện ở tuổi trưởng thành. Mỗi khi cảm thấy khó chịu vì một người hành động khác mình, chúng ta có thể thử dừng lại một chút và hỏi: “Mình đang biết sự thật, hay mình đang suy đoán về động cơ của họ?” Đây là một câu hỏi có thể làm thay đổi rất nhiều cuộc trò chuyện. Bởi chúng ta thường không chỉ phản ứng với hành vi của người khác. Chúng ta phản ứng với câu chuyện mà mình tự xây dựng về hành vi đó. Một người không gọi điện có thể được diễn giải thành “họ không quan tâm”. Một người không đồng ý có thể được diễn giải thành “họ chống lại mình”. Một người góp ý có thể được diễn giải thành “họ coi thường mình”. Nhưng những diễn giải ấy chưa chắc là sự thật. Khi chúng ta nhầm suy đoán với sự thật, xung đột rất dễ bắt đầu.

Điều đáng tiếc là càng thân thiết với nhau, chúng ta càng dễ rơi vào điều này, bởi chúng ta tưởng rằng mình đã hiểu người kia quá rõ nên không cần hỏi nữa. Vợ chồng nghĩ rằng mình biết đối phương đang nghĩ gì. Cha mẹ nghĩ rằng mình biết con cần gì. Bạn bè nghĩ rằng mình hiểu lý do người kia hành động như vậy. Nhưng một mối quan hệ lâu dài không có nghĩa là chúng ta đã hiểu người kia hoàn toàn. Chúng ta thay đổi theo thời gian. Hoàn cảnh thay đổi. Nhu cầu thay đổi. Ưu tiên thay đổi. Một người hôm nay có thể không còn giống chính họ của vài năm trước. Vì vậy, ngay cả những người thân thiết nhất cũng cần được tìm hiểu lại. Có lẽ một trong những biểu hiện đẹp nhất của sự trưởng thành trong quan hệ là khả năng nói: “Mình không hiểu vì sao bạn nghĩ như vậy, nhưng mình muốn nghe bạn giải thích.” Câu nói ấy không làm chúng ta yếu đi. Nó tạo ra một khoảng trống để đối thoại thay vì phán xét.

Tất nhiên, chấp nhận sự khác biệt không có nghĩa là phải giữ tất cả mọi người trong đời mình bất kể cách họ đối xử ra sao. Tôn trọng người khác không đồng nghĩa với chấp nhận mọi hành vi. Có những giới hạn cần được bảo vệ, có những hành vi cần được phản đối và có những mối quan hệ không còn phù hợp để tiếp tục. Nhưng ngay cả khi không thể đồng hành cùng nhau, chúng ta vẫn có thể tránh biến sự khác biệt thành lý do để phủ nhận giá trị của một người. Một người có thể không phù hợp với mình mà không phải là người xấu. Một lựa chọn khác với lựa chọn của mình không nhất thiết là lựa chọn sai. Một người không thể đáp ứng kỳ vọng của mình không nhất thiết là người thiếu trách nhiệm. Và một người có cách sống khác mình không nhất thiết là người chống lại mình. Nhìn nhận được điều ấy giúp các mối quan hệ có thêm khoảng thở. Trong một gia đình, cha mẹ có thể bớt áp lực phải biến con thành phiên bản mình mong muốn, còn con cái cũng có thể bớt cảm giác mình phải trở thành một người hoàn toàn khác để được công nhận. Trong công việc, đồng nghiệp có thể tập trung vào mục tiêu chung thay vì bắt mọi người phải làm việc giống nhau. Trong cộng đồng, chúng ta có thể nhận ra rằng sự đa dạng trong cách sống không nhất thiết làm cộng đồng yếu đi. Nếu có những nguyên tắc chung về tôn trọng, trách nhiệm và an toàn, nhiều sự khác biệt vẫn có thể cùng tồn tại.

Có lẽ chúng ta không cần phải tìm một thế giới nơi tất cả mọi người đều hiểu mình. Chúng ta cần học cách sống trong một thế giới nơi có rất nhiều người không giống mình. Bởi đó mới là đời sống thật. Sẽ luôn có người suy nghĩ khác, sẽ luôn có người lựa chọn khác, sẽ luôn có người không phản ứng theo cách chúng ta mong đợi và sẽ luôn có những điều mà chúng ta chưa đủ trải nghiệm để hiểu ngay. Thay vì vội biến sự khác biệt thành mối đe dọa, có thể chúng ta nên xem nó như một lời nhắc rằng thế giới rộng hơn góc nhìn của riêng mình. Không phải ai khác mình cũng là người chống lại mình. Có người khác mình nhưng có thể bổ sung cho mình. Có người khác mình nhưng giúp mình nhìn thấy một điều mới. Có người khác mình và đơn giản chỉ cần được sống theo cách của họ, miễn là không làm tổn hại đến người khác. Và cũng có khi, việc chúng ta không cần người khác phải giống mình chính là một trong những biểu hiện sâu sắc nhất của sự trưởng thành. Bởi khi không còn đòi hỏi sự giống nhau để cảm thấy an toàn, chúng ta bắt đầu có khả năng xây dựng những mối quan hệ rộng mở hơn, những gia đình nhẹ nhàng hơn và những cộng đồng biết sống cùng khác biệt tốt hơn. Một xã hội đáng sống không phải nơi mọi người đều nghĩ giống nhau, mà là nơi chúng ta có thể khác nhau nhưng vẫn nhìn thấy giá trị của nhau.

Kiên trì hay Buông bỏ?

Trong cuộc sống, kiên trì thường được xem là một trong những phẩm chất quan...

“If thou art pained by any external thing, it is not this thing that disturbs thee, but thy own judgment about it.” — Marcus Aurelius

Có những ngày một lời nói vô tình của người khác cũng đủ khiến tâm...

“Con đường” do chính mình chọn!!!

Trong cuộc sống, có một điều mà ai cũng biết nhưng không phải lúc nào...

“Người chưa bao giờ mắc sai lầm là người chưa bao giờ thử điều gì mới.” — Albert Einstein

Trong nhiều cuộc trò chuyện hằng ngày, không khó để bắt gặp những người luôn...

NƠI để được là chính mình!

Trong cuộc sống hiện đại, con người ngày càng có nhiều mối quan hệ hơn....

CÁM ƠN – Một thói quen nhỏ tạo nên những mối quan hệ lớn

Có một điều rất thú vị trong cuộc sống là những điều tưởng chừng rất...